Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Chuyện suy ngẫm



1.
Anh chàng nọ:
- Ông chủ, tắm ở đây mất bao nhiêu tiền?
Ông chủ:
- Nhà tắm nam 40 nghìn, nhà tắm nữ 400 nghìn.
Anh chàng nọ:
- Ông ăn cướp đấy à...
Ông chủ:
- Cậu muốn đến nhà tắm nam hay nhà tắm nữ?
Anh chàng nọ quyết đoán đưa ra 400 nghìn. Bước vào nhà tắm nữ liếc mắt nhìn, toàn là nam. Anh em trong nhà tắm:
- Lại một thằng nữa tới!

Bài học rút ra: Kinh doanh trước giờ không phải là dựa vào giá cả thấp, mấu chốt là dựa theo nhu cầu của khách hàng.

4. SALEs bất động sản chuyên nghiệp            18h-Thứ 3   (20/9))
5. TeleSALE - Bán hàng qua điện thoại         18h-Thứ 3    (27/9)
6. Marketing online                18h-Thứ 5    (29/9)
2.
Anh chồng nhà nọ tan làm về nhà, nhìn thấy vợ đang đánh con trai, không ngó ngàng gì đến họ, đi thẳng vào nhà bếp, nhìn thấy nồi vằn thắn nghi ngút khói trên bàn, bèn múc một bát để ăn. Ăn xong nhìn thấy vợ vẫn đang đánh con trai, không nhìn nổi nữa, nói:
- Giáo dục con cái không thể lúc nào cũng dùng bạo lực được em ạ, phải giảng giải đạo lý cho nó hiểu!
Chị vợ nói:
- Em mất công nấu nồi vằn thắn ngon là thế, mà nó   lại tè một bãi vào, anh nói xem có điên không chứ?
Anh chồng nghe thấy thế, lập tức nói:
- Bà xã, em nghỉ ngơi chút đi, để anh đánh nó!

Bài học rút ra: Người ngoài cuộc, đều có thể bình tĩnh, người trong cuộc, ai có thể thong dong, bình thản? Bởi vậy, đừng tùy tiện đánh giá bất cứ ai, bởi vì bạn không ở trong hoàn cảnh của họ...

1.MÔI GIỚI bất động sản
(15 buổi – 6 tuần)
                     21/9 - 28/9 -12/10 – 19/10
2. ĐỊNH GIÁbất động sản
(17 buổi – 9 tuần)
                           21/9 - 28/9 -12/10 – 19/10
3. QUẢN LÝ SÀN giao dịchbất động sản
(15 buổi – 6 tuần)
                         21/9 - 28/9 -12/10 – 19/10
3.
Một người thợ mộc chặt một thân cây, làm thành ba chiếc thùng. Một thùng đựng phân, gọi là thùng phân, mọi người đều xa lánh. Một thùng đựng nước, gọi là thùng nước, mọi người đều dùng. Một thùng đựng rượu, gọi là thùng rượu, mọi người đều thưởng thức! Thùng là như nhau, bởi vì đựng đồ khác nhau mà vận mệnh khác nhau.
1. Phong thủy CƠ BẢN                             18h-Thứ 4             (28/9)
2. Phong thủy ỨNG DỤNG                      18h-Thứ 6          (07/10)
3. Phong thủy TỨ TRỤ (1)                       18h-Thứ 4          (19/10)
Đặc biệt:
4. Phong thủy Kinh doanh                         18h-Thứ 6          (02/11)

Bài học rút ra: Cuộc đời là như vậy, có quan niệm thế nào sẽ có cuộc đời như thế, có suy nghĩ thế nào sẽ có cuộc sống như thế!

4.
Anh chồng nọ mua một con cá về nhà bảo chị vợ nấu, sau đó chạy đi xem phim, chị vợ cũng muốn đi cùng. Anh chồng nói:
- Hai người đi xem lãng phí lắm, em cứ nấu cá đi, đợi anh xem xong quay về, vừa ăn vừa kể cho em nghe tình tiết của bộ phim.
Anh chồng xem phim trở về nhà, không nhìn thấy cá đâu, bèn hỏi chị vợ:
- Cá đâu rồi em?
Chị vợ kéo ghế, ngồi xuống, cất giọng bình tĩnh:
- Em ăn hết cá rồi, nào, lại đây, ngồi xuống em kể cho anh nghe mùi vị của cá.

Bài học rút ra: Làm người nên như vậy, bạn đối xử với tôi như thế nào, tôi sẽ đối xử lại với bạn như thế.

1. Cơ bản về CHỨNG KHOÁN và Đầu tư                        18h-Thứ 5         (29/9)
2. Phân tích cơ bản trong Chứng khoán                           18h-Thứ 3        (11/10)
3. Phân tích kỹ thuật (Amibroker -1)                              18h-Thứ 3        (25/10)
Đặc biệt:
Phương pháp luận SÁNG TẠO                      18h-Thứ 6        (30/9)
5.
Năm thi đại học, tôi chỉ được 6 điểm, còn con trai của bạn mẹ tôi được 20 điểm, cậu ta đến học tại trường đại học trọng điểm, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê.
Chín năm sau, mẹ của cậu ta chạy đến khoe khoang với tôi và mẹ tôi rằng con trai bà ta đang đi phỏng vấn vào chức giám đốc lương tháng vài chục triệu... Còn tôi, lại đang nghĩ: có nên tuyển dụng cậu ta không.

Bài học rút ra: Bạn, có thể không học đại học, nhưng bạn, tuyệt đối không thể không phấn đấu.



131 Cô Bắc, Q.1 - 0933.75.95.95

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Gửi con gái yêu của mẹ!

Từ facebook https://www.facebook.com/vieniefa

Lần đầu tiên trong suốt 30 năm tuổi trẻ của mẹ, mẹ viết về con - đứa con gái bé bỏng hay khóc nhè. Con còn quá nhỏ để có thể đọc được nó, thôi thì hãy để mẹ trải lòng mình về con, về những gì đang diễn ra xung quanh, về tuổi thơ đầy thiếu thốn của con, kết quả tình yêu đầy bất hạnh của mẹ và một mùa trung thu sắp diễn ra. Sáng nay, khi giật mình thức giấc, nhìn ra ô cửa sổ, mẹ thấy cả một khoảng trời trên phố ngập tràn sắc đỏ của lồng đèn con gà, con ngựa, chim... và những gian hàng bánh trung thu mọc lên đầy hấp dẫn. Mẹ tự nhủ: "Lại một mùa trung thu nữa sao?".

Còn nhớ cách đây năm năm cũng vào dịp trung thu, con gái nằng nặc đòi mẹ một chiếc bánh thật lớn cùng một chiếc lồng đèn con gà, mẹ gắt lên: "Con thôi vòi vĩnh được không, mua để tốn tiền à''. Con mếu máo: "Mẹ ơi, sao các bạn của con ai cũng có". Mẹ bực dọc: "Vì bố mẹ chúng có tiền". Con òa khóc và chạy đi. Mẹ chết lặng trong giây phút. Năm ấy, chỉ còn hai ngày nữa thôi con tròn bốn tuổi. Con gái à, đã có khoảng thời gian mẹ căm ghét bản thân mình ghê gớm, hận kẻ phản bội đã ruồng rẫy mẹ con mình. Mẹ mù quáng ghét cả con - một kết quả tình yêu vô tội. Lúc đó trong tiềm thức, con là nguyên nhân làm những dự định tương lai của mẹ tan vỡ, họ hàng ngoại khinh thường mai mỉa.

Con ra đời không được họ hàng hai bên chào đón, mẹ còn quá nhỏ để dành trọn tình mẫu tử thiêng liêng. Tuổi thơ bất hạnh đã dạy con trở thành một đứa con gái mạnh mẽ và không mau nước mắt. Mẹ phải tự lập mọi việc, nuôi con một mình, trốn chạy đủ thứ, mẹ ghét cả những cái vốn dĩ dành cho trẻ con, ghét cả trung thu con ạ. Từ nhỏ mẹ ít sắm quần áo đẹp cho con, bắt con phải mặc đồ cũ của người khác, ai hỏi gì về con mẹ chỉ ỡm ờ cho qua chuyện.

Có lần chị bạn cùng công ty hỏi: "Trung thu năm nay có dẫn bé đi rước đèn không em". Mẹ cười trừ: "Nó ấy à, lỳ lắm nên em chẳng dám dắt đi đâu chị ạ". Trong khi con gái của mẹ ở nhà chỉ biết chơi với những tấm vé số nhặt ngoài đường và làm bạn với con cún nhà hàng xóm. Năm ấy, con được năm tuổi hai tháng.

Mẹ vẫn còn nhớ như in tết trung thu năm mẹ bước qua tuổi 28, khi đang bận loay hoay bên mớ sổ sách bề bộn, con đi học về, chạy đến quàng lấy cổ mẹ, thì thầm khe khẽ: "Mẹ ơi, con lại được nhất lớp và cô giáo khen nữa nè". Nói rồi, con chìa ra tấm giấy khen còn nóng hổi và thẳng tắp, mẹ đưa mắt lướt qua rồi ôn tồn bảo: "Mẹ biết rồi, con lo làm việc nhà đi, mẹ đang bận lắm". Vốn dĩ mẹ chẳng mấy quan tâm đến thành tích học tập của con bởi mẹ nghĩ học cho lắm vào, như mẹ rồi cũng có ngày ôm một đứa con không ai thừa nhận, không danh phận, không ai che chở, phải tự gồng tự gánh, khổ sở trăm bề.

Vậy là mẹ đã sai, không hề biết lúc ấy con cố gắng học không phải vì nghĩ đến tương lai mà chỉ muốn trở thành niềm tự hào của mẹ, muốn mẹ không lạnh nhạt với con, muốn mẹ dành thêm chút thời gian cho con hơn nữa. Chỉ vậy nhưng mẹ vô tâm quá, đến mức không nhận ra điều đó. Hồi con được bảy tuổi, một buổi sáng không thể quên với mẹ trong suốt đường đời còn lại. Mẹ đã khóc như một đứa trẻ dù đã 29 xuân xanh nhưng vẫn còn ngốc nghếch đến mức vô tâm với tình thân duy nhất trong cõi đời này.

Giây phút khi con ngập ngừng bước đến trước mặt mẹ, tay run run chiếc bánh trung thu tròn trĩnh, mẹ chỉ còn kịp nhận ra gương mặt con lúc ấy xanh xao quá, đôi mắt đen láy của con khẽ chớp và bờ môi mấp máy: "Mẹ ơi, trường tặng bánh trung thu cho các bạn, con cũng có, bọn nó ăn hết cả rồi. Còn vẫn còn và đem về cho mẹ này". Mẹ lặng người, con của mẹ đây sao, đứa con suốt ngần ấy năm mẹ ruồng rẫy, hắt hủi, trốn chạy, xấu hổ. Mẹ như không biết đến sự tồn tại của con, cũng không cần biết đến trung thu của con là như thế nào. Con là con gái vậy mà mẹ luôn ngỡ con là đứa con trai đang phiền toái mẹ.

Trong khi những bé gái khác xúng xính với đầm váy, nơ kẹp thì con của mẹ với mái tóc vàng hoe cũn cỡn, nước da đen sạm và chỉ mặc áo thun, quần cộc cũ kỹ. Vậy mà lời nói, hành động của con chững chạc đến thế. Tay mẹ run lên bần bật từng hồi khi cầm trên tay chiếc bánh trung thu con đem về. Mẹ bật khóc như một đứa trẻ vừa được quà, một món quà với con có lẽ là quá xa xỉ khi từ bé chưa bao giờ được mẹ mua cho.

Mẹ nghẹn ngào hỏi: "Sao con không ăn". "Không mẹ ơi, trung thu con chỉ cần có mẹ". Mẹ ôm chầm lấy con trong vòng tay, giật mình thức tỉnh, con gái của mẹ dường như nhỏ nhoi, ốm yếu, mong manh quá so với tuổi của con, lúc ấy con chỉ mới tám tuổi thôi mà. Năm nay con không đón trung thu cùng mẹ, mẹ đưa con về quê đón tết thiếu nhi cùng ông bà ngoại. Không có con, mẹ thấy cô đơn và buồn lắm, 30 tuổi mẹ như trẻ lại khi có con bên cạnh.

30 tuổi mẹ mới hiểu thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng như người ta thường ca ngợi. 30 tuổi, mẹ quyết dành cả quãng đời còn lại để yêu thương con. Mẹ không biết làm gì để bù đắp lại một tuổi thơ mất mát của con, sẽ chỉ biết yêu, biết thương và sống vì con. Hãy cho mẹ cơ hội đó, con nhé. Không có con cùng đón trung thu tối nay nhưng mẹ vẫn để chiếc lồng đèn ở phòng ngủ của con đó, mẹ sẽ đợi con về cùng ăn chiếc bánh trung thu được cắt làm đôi, đốt đèn trung thu cho con ngắm. Mẹ muốn sưởi ấm mùa trung thu năm nay bằng tất cả tình thương cho con hiện tại và để mừng con sắp bước qua tuổi mới. Vậy là con sắp được 9 tuổi rồi đấy.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Mua nhà làm của để dành hay đầu tư học hành cho con


Đôi khi người ta nhịn ăn, nhịn xài để có thể tiết kiệm tiền mua nhà cho con hoặc dành khoản tiền cho con đi du học. Nhưng cũng có ý kiến khác,“đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”. Vậy có cần đến một khoản, gọi là của để dành hay không? 

1. Trưa qua, tôi vừa gặp một chị bạn đồng nghiệp. Chị kêu đi ăn cơm cùng cậu con trai của chị, trước khi chàng trai trẻ trở lại Malaysia học nốt chương trình đại học. Ở lứa tuổi ngoài 50, chị bạn tôi vẫn vô cùng trẻ trung và yêu đời.

Trong bữa ăn, chị khoe vừa mua được căn hộ tại quận 2, đã trả góp tới 30% rồi. Căn hộ ấy là khoản tiền ky cóp của chị - một công chức sống đúng bằng nghề theo nghĩa tích cực nhất sau 30 năm đi làm. Và hợp đồng căn hộ, chị để cho cậu con trai đứng tên. “Thằng bé đã 21 tuổi rồi. Sau này mình muốn con trai khi xây dựng gia đình sẽ có nhà để ở”. “Sao nhìn xa quá vậy chị?”. “Biết làm sao được. Vì sự ‘nhìn xa’ ấy mà giờ mới yên ổn đó!”.

Theo cách giải thích của chị bạn, còn trẻ khoẻ đi làm kiếm tiền, thì rất cần tiết kiệm để mua nhà cho con. Sau này về già, sự chênh lệch nhịp sinh hoạt của các thế hệ sẽ không đẩy lên thành mâu thuẫn.

Ở chung bao giờ cũng kéo theo sự phức tạp. Đặc biệt là mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu, thậm chí là mẹ đẻ và con trai. Bao nhiêu gia đình đã mệt mỏi khi con trai cưới vợ, chỉ được một thời gian yên cửa ấm nhà, còn lại thì xào xáo đến mức không chịu nổi.

Cứ ra đụng vào chạm, rồi tới khi mấy đứa cháu chào đời lại càng thêm căng thẳng do cách chăm sóc con cháu khác nhau. Bởi vậy, nói ra thì ai cũng mắc cười, nhưng thực ra mua nhà cho con, mà lại vì chuyện tự do vui vẻ của mình.

Thêm lý do nữa, chị bạn tôi cho biết, tiết kiệm tiền mua nhà, dù mang danh nghĩa vì con, cũng là cách có một khoản tiền nếu sau này cần tới. Trong cuộc sống có bao nhiêu chuyện bất trắc, sinh lão bệnh tử chả mấy hồi. Nếu không tích cóp, thì khi hữu sự, biết lấy đâu ra tiền để trang trải cuộc sống. Hơn thế, ở thời này không dám ăn uống gì nhiều. Tuổi cũng không còn trẻ, thì ăn nhiều sợ nhiễm đủ các bệnh. Tiền ăn đã không tốn mấy, tiền xài thì cũng chẳng cần gì nhiều.

Trước đây, mỗi tuần đi mua sắm quần áo, giày dép, túi xách cũng hao ví lắm, còn bây giờ đồ để chật mấy cái tủ, giày dép để chật cầu thang, túi xách mắc tiền ra đường là đích ngắm của của tụi cướp. Vậy thì tiền bạc kiếm ra được để làm gì, mỗi ngày một chút, góp tiền mua căn hộ cho thế hệ sau, chẳng phải là việc có ích lắm sao?!

2. Nhưng khác với suy nghĩ của chị bạn tôi, anh Tâm - ông chủ bán phở khá đông khách tại trung tâm Sài Gòn lại cho rằng cần phải sống có chất lượng hơn nữa. Anh Tâm có 2 người con: cậu con trai tốt nghiệp đại học đã đi làm, còn cô con gái đang học lớp 10. Với các con, anh Tâm đều đầu tư giống nhau về chuyện học tập, đặc biệt là ngoại ngữ.
18h-Thứ 5
(29/9)
18h-Thứ 3
(11/10)
3.            Phân tích kỹ thuật
(Amibroker -1)
18h-Thứ 3
(25/10)
Đặc biệt:
18h-Thứ 6
(30/9)

Ở Sài Gòn có trung tâm dạy tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Nhật nào tốt nhất, anh Tâm chọn cho các con mình. Các con anh đều giỏi mấy ngoại ngữ từ khi còn rất nhỏ.

Trong khi người ra rất muốn con cái học trường quốc tế để khỏi vác những chiếc cặp nặng trĩu cùng các bài tập về nhà, thì anh Tâm vẫn giữ quan điểm muốn con mình học trường công để thi đậu đại học trong nước. Tốt nghiệp đại học trong nước rồi, thì các con đều phải cố gắng kiếm học bổng để đi du học. Từ giai đoạn này rồi, con cái cần phải tự lập để lo cho cuộc sống cá nhân, và cũng tự chịu mọi trách nhiệm với cuộc đời mình.

Trong khi đó, vợ chồng anh Tâm vẫn hàng ngày kiếm sống bằng tiệm phở, và đi du lịch khắp nơi trong và ngoài nước. Anh Tâm nói, tài sản anh dành cho con là cái chữ và sự độc lập trong cuộc sống. Căn nhà hiện đang ở, sau này sẽ được để lại cho các con làm nơi thờ tự cũng như tập trung làm giỗ quải của dòng họ. Các con anh ra đời tự kiếm việc làm, tự kiếm tiền để mua nhà xây dựng cuộc sống riêng. Nếu cần sự hỗ trợ của ba mẹ, thì anh chỉ giúp đỡ phần nào, chứ không được ỉ lại, mất hết đi sự cố gắng.

18h-Thứ 4
(28/9)
18h-Thứ 6
(07/10)
18h-Thứ 4
(19/10)
Đặc biệt:
18h-Thứ 6
(02/11)


  
Của để dành cho thế hệ sau, thường được nhìn thấy bằng tài sản nhà đất. Nhưng cũng có quan niệm hiện đại và khác biệt như anh Tâm, tạo nên sự phong phú màu sắc trong cuộc sống. Tuỳ theo từng hoàn cảnh gia đình, mà “của để dành” đó là vật chất hay tinh thần. Bởi điều quý nhất mà cha mẹ cho chúng ta, chính là sự sống trên đời này.
Các khóa học tại Trường Kinh tế - Tài chính và Bất động sản IEFA
16/9
21/9
28/9
12/10

18h-Thứ 3
((20/9))
18h-Thứ 3
(27/9)
6. Marketing online (03 buổi)
18h-Thứ 5
(29/9)

131 Cô Bắc, Q.1 - 0933.75.95.95